MENU CHÍNH
Đại hội Hội Nông dân huyện Quảng Ninh lần thứ XI, nhiệm kỳ 2018-2023
LIÊN KẾT WEBSITE
 
 

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 0


Hôm nayHôm nay : 1713

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 29972

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1654537

Giá cả nông sản

Trang nhất » Tin Tức » Mô hình - Điển hình

Chuyện về một Lão nông không cam chịu đói nghèo

Thứ tư - 03/10/2018 08:44
Những năm trước đây, cái tên Bế Văn Mai ở Tổ dân phố Hữu Nghị, thị trấn Nông trường Việt Trung, huyện Bố Trạch đã nổi tiếng gần xa là một điển hình nông dân làm kinh tế giỏi nhờ cây cao su. Tuy nhiên, do bị các cơn bão “quật” liên tục vào các năm 2013, 2016, vườn cao su của anh đã bị gãy đổ nặng, số cây còn lại không còn cho nhiều mũ. Sau thời gian tìm tòi, nghiên cứu, giờ ông đã chuyển sang hướng trồng cây ăn quả, bước đầu mang lại những tín hiệu vui với hiệu quả cao trên vùng đất này …
Trong những ngày tháng 8 dưới cái nắng oi ả mà người xưa có câu “Tháng tám nắng rám quả Bồng” chúng tôi tìm đến gia đình hội viên nông dân Bế Văn Mai. Tuyến đường Hồ Chí Minh dẫn chúng tôi đến với Tổ dân phố Hữu Nghị. Tới đây hỏi người dân về trang trại của ông Bế Văn Mai thì mọi người xúm lại thi nhau bàn tán, họ còn gọi ông với cái tên khá đặc biệt đó là “Mai Dưa”. Một thoáng suy nghĩ trong tôi đó là tại sao người dân lại gọi bằng “Mai Dưa”, chắc có lẽ mọi người gọi vậy để khỏi nhầm với những người cùng tên Mai khác ở trong vùng chăng? Được người dân chỉ đường, tôi rẽ sang một lối nhỏ quanh co chừng hơn 1km. Trang trại của ông Bế Văn Mai bắt đầu hiện ra với vườn cam xanh tốt. Bây giờ đã hơn 10h trưa, mặt trời lên gần tới đỉnh đầu nhưng khu vườn của ông vẫn như một công trường rộn rã thi công, gần chục con người đang cặm cụi cắt cỏ, tỉa cành, phun thuốc diệt các loại sâu hại. Tôi cất tiếng gọi “Bác Mai Dưa ơi”, một thoáng từ trong vườn Cam xanh tốt bóng dáng người đàn ông gầy gò xuất hiện. Khuôn mặt hốc hác, ướt đẫm mồ hôi, ông vội lấy chiếc mũ tai bèo đã cũ đang đội trên đầu lau bớt những giọt mồ hôi đang chảy giàn dụa trên khuôn mặt. Khi tôi giới thiệu là Nhà báo muốn lên đây thăm mô hình trồng Cam của gia đình và viết bài để giới thiệu mọi người học tập thì người đàn ông tuổi ngoài lục tuần lập tức gạt đi: “Tôi đã làm được gì đâu mà các chú viết bài, các chú làm thế người ta bảo tôi ba hoa thì sao… Nhưng mà thôi chú đã đường sá xa xôi lặn lội lên đây rồi thì vào nhà tôi chơi, ngồi uống nước, nói chuyện cho vui”.

 

Vườn cam sai quả của ông Bế Văn Mai

Chúng tôi cùng rải bước trên một lối nhỏ dẫn vào ngôi nhà của ông ở giữa vườn cam. Ngôi nhà khá đơn sơ, nói đúng nó chỉ lớn hơn một cái chòi canh tí tẹo, pha ấm trà đặc nhâm nhi chúng tôi bắt đầu câu chuyện. Khi được hỏi về cơ duyên lên với vùng đất gò đồi nay, ông Bế Văn Mai dường như được sống lại là chính mình, được quay về với thời trai trẻ đầy ước mơ và hoài bão. Ông kể: “Năm 1994 khi vùng đồi này đang còn hoang vu, lúc đó Nhà nước có chính sách giao đất giao rừng theo chương trình 327, thế là tôi mạnh dạn nhận gần 20ha đất để khai hoang trồng cây cao su. Để có vốn đầu tư cho cây cao su tôi quyết định trồng thêm các loại cây ngắn ngày để lấy ngắn nuôi dài. Khi cả vùng này chưa ai trồng dưa hấu tôi tiên phong đưa dưa hấu về trồng xen canh với cây cao su. Lúc đầu nhiều người cứ nghĩ tôi là dở người, không ai chịu tin tôi. Nhưng rồi đất đã không phụ lòng người, vụ dưa hấu đầu tiên cho quả to, đều, ngọt, tôi bán ra thị trường thu về số lãi hơn 30 triệu đồng”.
Vụ dưa đầu tiên của ông Bế Văn Mai thắng lợi lớn, nhiều hộ dân trong vùng đã tìm đến ông xin học tập cách trồng dưa hấu. Không chút nghĩ suy, ông đưa hết những kiến thức và kinh nghiệm của mình truyền đạt lại cho mọi người để họ cùng làm theo. Những hộ không có đất thì ông cho mượn đất vườn của mình để trồng, ông đầu tư giống, phân bón, thuốc bảo vệ thực vật, người dân chỉ cần bỏ công chăm sóc, nếu lợi nhuận thì chia nhau còn lỗ thì ông sẽ chịu. Một thời gian dài dưa hấu Nông trường nổi tiếng gần xa, nhờ có ông Mai mà nhiều gia đình nơi đây đã có được cuộc sống ấm no, đầy đủ hơn. Từ đó cái tên thân thương, dễ mến “Mai Dưa” được người dân trong vùng đặt cho người đàn ông có hoài bão lớn, dám nghĩ, dám làm và thật thà, tốt bụng này.
Thấm thoát một thời gian từ vùng đồi trọc ông Bế Văn Mai đã khoác lên đó màu xanh bạt ngàn của cây cao su. Trồng cây rồi đến ngày hái quả, khi vườn cao su đến tuổi khai thác ông trở thành một “đại gia” nổi tiếng khắp vùng. “Thời gian mũ cao su được giá, cao điểm mỗi ngày tôi thu về 20 – 30 triệu đồng từ việc bán mũ cao su. Nhờ cây cao su mà cuộc sống của gia đình trở nên vương giả. Bản thân tôi cũng được đi dự nhiều hội nghị điển hình làm kinh tế giỏi từ địa phương lên tới trung ương”, ông chia sẻ với vẻ đầy tự hào.
Tuy nhiên niềm vui ấy chỉ kéo dài được một thời gian, con người không thể chống lại được thiên tai. Vào năm 2013 cơn bão mạnh đã san phẳng toàn bộ diện tích cây cao su đang trong thời kỳ sung sức nhất của gia đình. “Ngủ dậy chỉ sau một đêm nhìn vườn cao su tan tác tôi đã ngã quỵ. Bao nhiêu công sức, tiền của bây giờ đã tan thành mây khói, liệu bây giờ mình phải làm gì đây và khi nào mới có thể quay lại được như những ngày trước đây, những câu hỏi đó cứ hiện hữu làm đầu óc tôi quay cuồng”, ông Mai bùi ngùi nhớ lại.
Con người không thể chống lại được thiên tai, tuy nhiên thiên tai cũng không thể khuất phục được những con người có ý chí. Và rồi chính bản lĩnh của một người nông dân từng trải, sự cần cù, chịu khó đã thôi thúc ông bắt tay làm lại từ đầu. Khi được hỏi lý do tại sao ông chọn cây Cam mà không phải là những loại cây trồng khác? Ông Bế Văn Mai đứng phắt dậy bảo tôi cùng ra thăm vườn Cam rồi ông sẽ kể tiếp. Vườn Cam với những hàng cây thẳng tắp, cao đã quá đầu người, lá xanh ngắt đang rủ những chùm quả trĩu cành. Chúng tôi cùng ngồi dưới một gốc Cam khá lớn mà ông bảo là cây Cam Vinh rồi tiếp tục câu chuyện. Ông kể: “Khi bão tàn phá cây cao su, vốn liếng của tôi tích góp cũng được hơn 1,5 tỷ đồng tuy không nhiều nhưng cũng đủ cho 2 vợ chồng an dưỡng tuổi già. Cũng đắn đo, suy nghĩ nhiều lắm, nhưng mình nghĩ đã có thời kỳ không vốn liếng trong tay nhưng cũng làm nên được nhiều việc lớn vậy thì tại sao bây giờ mình vừa có vốn, vừa có đất mà lại không dám làm”.
Thế rồi ông lại tiếp tục khăn gói lên đường tìm hướng đi mới cho chính gia đình mình và sâu xa hơn là cho bà con vùng đất gò đồi này. Khắp các tỉnh từ Bắc vào Nam biết được ở đâu có mô hình hay, cách làm mới mang lại hiệu quả kinh tế cao là ông đều tìm đến xin tham khảo, học tập và tất cả đều được ông nghi chép cẩn thận trong một cuốn sổ cá nhân. Sau khi phân tích kỹ lưỡng về các ưu điểm, nhược điểm của từng loại cây trồng, vật nuôi và so sánh với điều kiện khí hậu thổ nhưỡng của địa phương. Cuối cùng ông Bế Văn Mai đã quyết định chọn cho mình cây Cam làm thử thách tiếp theo trên con đường làm giàu và chinh phục sự khắc nghiệt của thời tiết.
Bằng số tiền tích góp được và vay mượn thêm ông thuê người cải tạo 6ha cao su, đào ao, lắp hệ thống đường điện, hệ thống nước tưới nhỏ giọt và hàng rào bao quanh khu vườn để đầu tư trồng Cam. Các giống Cam được ông chọn gồm có: Cam lòng vàng, Cam mật, Cam Can Lộc, Cam Vinh. Để chắc ăn hơn ngoài việc thuê nhân công, ông còn thuê hẳn một kỹ sư nông nghiệp để hướng dẫn kỹ thuật, thường xuyên theo dõi từng quá trình sinh trưởng cũng như các loại sâu bệnh từ đó có biện pháp phòng trừ hiệu quả. Qua thời gian trồng và chăm sóc, vườn Cam của gia đình ngày càng sinh trưởng và phát triển tốt, đến năm 2017 đã cho lứa quả bói đầu tiên. Tuy nhiên cũng chính năm đó sự  khắc nghiệt của thời tiết lại một lần nữa thử thách khả năng chống chịu của Cây Cam cũng như bản lĩnh của lão nông Bế Văn Mai. Cơn bão số 10 với sức gió mạnh cấp 11 – 12 giật lên cấp 14 – 15, đã gây thiệt hại nặng nề đến nhà cửa, hoa màu của người dân, tưởng chừng như đã “nuốt chửng” vườn cam của ông. Nhưng không vườn Cam của gia đình ông Bế Văn Mai vẫn hiên ngang đứng vững, không dễ bị khuất phục. Chia sẻ với chúng tôi Ông Mai cho biết: “Bão mạnh đi qua những không có cây Cam nào của gia đình bị bật góc hay gãy đổ, thậm chí sau đó tôi còn thu hoạch được hơn 2 tấn quả, thương lái đến mua tận vườn với giá 40.000 đồng/kg mang lại cho gia đình gần 100 triệu đồng”. Cũng theo ông Mai chỉ sau lứa Cam bói đầu tiên thôi mỗi năm vườn cam của ông sẽ cho thu hoạch không dưới 15 tấn quả, mang lại nguồn thu nhập trên 500 triệu đồng.
Đưa tay hái vội trái cam chín vàng, căng tròn ông dùng một con dao nhỏ thu sẵn bổ đôi quả cam, sau đó tiếp tục bổ bốn, mùi cam thơm dịu, nước cam vàng ươm nhỏ giọt khiến những người khó tính nhất cùng không khỏi cảm giác thèm thuồng. Chú hãy ăn thử đi xem vị nó thế nào, ông bảo. Chỉ vừa chạm vào đầu lưỡi thôi vị cam đã lan tỏa mạnh ra khắp cơ thể, thật sự tôi chưa bao giờ được ăn quả cam nào ngon như thế, những tép cam mộng nước, vàng trong mang vị ngọt thanh khiết khiến cảm giác mệt mỏi, nóng nực trong tôi trở nên tan biến. Chú thấy cam tôi trồng có ngon không? Đúng là không thể chê được ở điểm nào cả bác ạ, tôi trả lời. Ông Mai tâm sự rằng: “Lúc trồng Cam điều tôi lo nhất đó là Cam trồng ra không ngọt, không được như mình mong muốn. Nhưng bây giờ cây Cam đã cho quả ngọt, đó là điều mà tôi mãn nguyện nhất, thỏa mãn sự hồi hộp chờ đợi bấy lâu nay”.
Đưa bàn tay gầy gò, gân guốc của một lão nông thực thụ ông Bế Văn Mai nhẹ nhàng nâng niu, vuốt ve từng trái cam vàng óng, căng tròn đang đung đưa trên những cành lá như một người cha đang cưng chiều hết mực những đứa con bé bỏng mà ông đã dành trọn tình yêu thương. Người cha ấy đã già, tóc đã bạc, sức lực cũng giảm dân theo năm tháng của thời gian nhưng tình yêu thương đầy trách nhiệm, sự chăm sóc đầy tận tình đó chính là điểm tựa vững chắc để những đứa con ấy được lớn khôn trưởng thành.
 
Tiến Thành
Đài TT – TH Bố Trạch

 
Trang thông tin điện tử tổng hợp Hội Nông dân tỉnh Quảng Bình  

Địa chỉ: Số 43 - Nguyễn Hữu Cảnh - TP. Đồng Hới
Điện thoại: (02322) 240528 Fax: (02323) 824563

Email: nhanongquangbinh@gmail.com
Chịu trách nhiệm xuất bản: Ông Lê Công Toán, Chủ tịch Hội Nông dân tỉnh.